Khi nhấc chân ra khỏi cát, tôi lại thấy một ốc đảo khác – tôi gặp em. Rất thận trọng, tôi tiến lại gần ốc đảo đó với hy vọng mình sẽ không bị đánh lừa thêm lần nữa.
…Đã bao giờ em tưởng tượng cuộc sống của mình giống như một điều gì đó chưa? Còn tôi, tôi có cảm giác cuộc đời là một sa mạc cát nóng cháy, và tôi là một người đang bị lạc trên đó. Lúc đầu, tôi cố gắng đi tìm cho mình một lối thoát với hành trang là sức trẻ, nghị lực và tình cảm của những người thương yêu… Xem tiếp… »
Anh nói "anh chỉ có thể đem tiền về cho mẹ con em thôi", thế còn tình cảm vợ chồng, cha con, anh để ở đâu? Tiền kiếm được, rồi cũng sẽ hết. Có ai chết mà mang theo tiền?
Nhưng tình yêu thương thì lại khác, nó sẽ còn đó. Mãi mãi. Hai đứa cũng đã sống qua nửa đời người, ai biết được ngày mai sẽ ra sao? Vậy sao mình không dành cái ngày mai ấy cho nhau để được yêu thương, được quan tâm, chăm sóc?
Anh đã đúng khi nói: nếu không có tiền thì cũng bằng không. Em thừa biết kiếm được tiền không hề là chuyện đơn giản, và em luôn trân trọng những giọt mồ hôi mà anh đã đổ ra. Xem tiếp… »
Ông xã đang ở cạnh bên nó, nhưng trang phục mà cả nó và ông xã khoác không phải là váy trắng, áo trắng, mà là bộ đồ của game thủ – một đám cưới ảo, bạn bè ảo và những lời yêu thương chúc tụng nhau có lẽ là ảo… Dẫu vậy nó vẫn hạnh phúc.
… Mỗi lần nhìn ra của sổ của căn hộ cấp 3 nhà nó, nhìn đám bạn cùng trang lứa đang vui đùa, nó lại khóc. Khóc vì nhớ "ông xã" của nó hay khóc vì ân hận.
Từ lúc nó lên lớp 10 nó đã biết yêu, hay nói đúng hơn là hoàn cảnh đã đưa đẩy. Lớn lên trong gia đình không được êm ấm, ba mẹ hay cãi vã nhau vì chuyện tiền nong, con cái làm nó đau đầu. Xem tiếp… »
Ngày xưa, khi còn bé, mỗi lần con gặp bố ngoài đường là bố rút ví ra, lấy một tờ tiền đưa cho con. Đó là thói quen của bố. Còn mẹ thì nói "bố mày cứ thích khoe tiền chỗ đông người".
Ngày xưa, trong ví bố lúc nào cũng nhiều tiền, và con đã lớn lên trong cuộc sống đầy đủ tiện nghi. Bố xây căn nhà 2 tầng khang trang trong khi cả xóm vẫn mái ngói lụp xụp. Bố mua cho con những đồ chơi đắt tiền mà trẻ con hàng xóm phát thèm, trèo cả lên tường rào để nhìn bằng được cái thứ đồ chơi con đang chơi trên tầng 2… con hãnh diện lắm. Xem tiếp… »
Chưa bao giờ con thấy hối hận và ghét bản thân mình đến vậy, giá như ngày trước con không quá vô tâm chỉ biết chìa tay lấy tiền, giá như con biết sớm hơn cảnh mẹ lăn lộn, tranh giành, bị người ta chửi bới như thế nào để lấy được hàng kịp buổi chợ sáng.
Lớn lên trong sự bảo bọc, chăm chút từng li từng tí của mẹ, cuộc sống của con trôi qua thật êm đềm chẳng một gợn sóng, con được ngủ chăn ấm giường êm, luôn có mặt trong những buổi đi chơi cùng bạn… Mọi thứ mẹ dành cho con đều là tốt nhất . Xem tiếp… »
Anh và em tạm xa nhau, và cái “tạm” ấy để rồi là mãi mãi, không ồn ào nhưng chẳng thể dịu êm. Rồi mỗi người mỗi ngả, em lấy chồng, anh lấy vợ mà quên mất rằng hai ta chỉ mới “tạm” xa nhau.
Anh à, lâu lắm rồi em đã bỏ thói quen viết lách, cố gắng để hình ảnh anh không xâm chiếm em, nhưng thỉnh thoảng, cứ nghe bạn bè kể về những cuộc chia tay của tụi nó, kể về cảm giác của một cuộc tình đổ vỡ thì em lại nhớ đến anh!
Mấy hôm nay, đứa bạn thân của em tâm sự rằng nó đang yêu một người đàn ông có vợ, nó biết như thế là tội lỗi mà vẫn không dứt ra được. Cảm giác của nó là mọi thứ đang dần trôi tuột, cũng giống như cái ngày em và anh sắp xa nhau. Xem tiếp… »
Xe đạp của tôi rẽ phải, bất ngờ đâm sầm vào cái gì đó và đổ kềnh ra đường. Văng vẳng bên tai tôi có tiếng nói cho quá nhiều chanh của mấy cô bên đường: giời ơi, đường người ta xuôi chiều, lại đi “đấu đầu” vào xe ô tô, sây sước thì đền mệt…
Tôi hoang mang loạng quạng đứng dậy tìm kính, túi sách và đau quá, thì… một người đàn ông trạc gần 30 tuổi, vận bộ đồ công sở com-plê, cà- vạt đứng trước mặt tôi, giọng trầm ấm: Xin lỗi, em có đau không? Xem tiếp… »
Phòng trọ bên phòng tôi là của một người đàn bà đi mua ve chai, có chồng đạp xích lô thuê. Hai vợ chồng không con, sống lủi thủi nhưng thương yêu nhau.
Sài Gòn chiều mưa! Những cơn mưa cuối hạ đầu thu trên phố. Lất phất, nhẹ nhàng và không dai dẳng như trong mùa nữa. Nó đã phảng phất cái mát mẻ, tinh tươm của mùa thu.
Tôi đang ngồi trong một quán cà phê cóc ven đường, Xem tiếp… »
Nhờ melamine mà mẹ biết quý hơn và trân trọng hơn những giọt sữa mà mẹ có được trong thời gian con yêu còn là bé sơ sinh. Nhờ melamine mà mẹ và con được gần nhau nhiều hơn.
Con thân yêu!
Nhìn con nằm ngủ ngoan bên vành nôi, nét mặt trắng hồng hiền xinh, mẹ cảm thấy rất đỗi cảm ơn cuộc đời đã mang con đến bên mẹ và bố. Xem tiếp… »
Người ta thường nói: "Tình yêu của người đàn ông thông qua cái dạ dày", vậy mà em chỉ ca mãi bài ca muôn thủa "Đặc sản là luộc hoặc kho, hôm mặn chát hay nhạt thếch cùng cơm nát hay sống".
Đã bao lần anh muốn nói cùng em nhưng không được vì em chẳng bao giờ chịu lắng nghe cả. Thôi thì mượn máy tính gõ vài dòng tâm sự vậy. Xem tiếp… »