Mình lấy nhau đã hơn 2 năm thế mà anh ruột của anh cũng chả nhớ đến tên em, thật buồn cười anh nhỉ… Có lẽ anh ấy là anh rể của cô ấy nên anh ấy chỉ nhớ đến tên cô ấy thôi.
Anh đã từng nói, rất khó khăn mới quen được em nên anh sẽ cố gắng giữ gìn những gì anh đã cố gắng lấy được. Vậy mà giờ đây khi chúng ta đã thành vợ thành chồng, Xem tiếp… »
Con nhớ khi con lên lớp 1, bố đi học tận Sóc Sơn. Mẹ đi làm xa, trưa không về. Anh không đèo con đi học mà đèo bạn, bắt anh hàng xóm viết giấy xin phép và bảo con ở nhà. Bố về, vội vàng đưa con đi học.
Chẳng biết từ bao giờ mình lại có thói quen viết lách. Xem tiếp… »
Cuộc đời em đã có nhiều nước mắt quá rồi anh à, cũng bởi cái tính tình của em làm khổ thân em mà thôi. Em đâu thể như anh, có thể sống vui vẻ, lạc quan, dù sao thì anh cũng sống trong một gia đình hạnh phúc hơn em mà….
Em thương ba mẹ anh, nhất là mẹ, mẹ đã làm em rất xúc động vì tình yêu mẹ dành cho ba, và nghe mợ Út kể lại, em càng thương ba hơn, em khâm phục, ngưỡng mộ tình yêu của hai đấng sinh thành, đâu như ba mẹ em, Xem tiếp… »
Mẹ thấy con chú ý và nhìn cậu bé ấy không chớp mắt và chẳng để ý gì đến mấy chú voi to đùng cả. Rồi khi cha con cậu bé ấy đi, con nằng nặc đòi đi theo hướng đó.
Hôm nay mẹ và ba đưa con đi chơi Thảo cầm viên lần đầu, hình như đã quá trễ để con đi đến nơi này, nhưng có lẽ do trong tâm trí của mẹ , Xem tiếp… »
Em muốn gặp anh để chính thức nói lời chia tay với “người đàn ông tham lam mà giả dối” là anh đó. Nhưng anh đã trốn tránh, Tại sao anh lại phải trốn tránh chứ? Anh có làm điều gì mờ ám mà không dám nhận hả anh?
Anh đến bên em nhẹ nhàng như cơn gió khi em đang chênh vênh giữa bờ vực của cuộc sống. Xem tiếp… »
"H hiền lắm. Nhà nghèo nhưng lại học giỏi nhất lớp và hết lòng vì bạn bè nên tuy không đẹp trai nhưng bọn con gái quý lắm. Tao cũng đang cố “cưa” H đây", đó là tất cả những gì tớ biết về bạn qua lời kể của Trang, trong ngày đầu tiên tớ bước chân vào lớp học ngoại ngữ 7 năm trước… Xem tiếp… »
Chúng ta ca ngợi những ông Tây biết yêu Việt Nam bao nhiêu thì lại phê phán người Việt Nam thích văn hóa nước ngoài bấy nhiêu. Chúng ta thích thú khi người nước ngoài nói tiếng Việt ngọng nghịu bao nhiêu thì lại chê trách giới trẻ VN dùng tiếng Anh mọi lúc mọi nơi bấy nhiêu. Xem tiếp… »
"Phí Việt Quân, ra khỏi lớp học, khi nào đi dép quai hậu thì hãy vào lớp". Chẳng thể ngờ giọng nói nghiêm khắc đó của thầy, trong ngày đầu tiên vào lớp 10, đã mở đầu cho một lô những sự kiện buồn vui trong suốt 3 năm sau này.
Thời kỳ học trung học có lẽ là quãng thời gian nhiều ý nghĩa nhất trong cuộc đời học sinh của tôi. Xem tiếp… »
Cô ơi, bố cháu đã bay rồi, bố lại trở về miền đất xa xăm lạnh lẽo ấy, nơi có rất nhiều cây thùy dương mà cháu được hân hạnh mang tên. Mẹ cũng tất tả đi về miền quê gió cát bên sông Nhật Lệ, dòng sông quanh năm thét gào như trong mỗi câu chuyện hằng đêm của mẹ. Xem tiếp… »
Mặt lạnh bây giờ đang là mốt. Kiểu mặt của sự vô cảm, vô hồn, sự lạnh như băng không tỏ rõ thái độ. Một sự lạnh lùng như hố ngăn cách sâu thẳm. Một sự phân cấp rõ ràng, giữa hai kẻ đối thoại. Manơcanh vốn là một hình tượng của người được làm ra để khoác lên đó những bộ quần áo thời trang. Đặc trưng đầu tiên của khuôn mặt manơcanh, đó là sự vô hồn. Kiểu phải thế, nên thế! Xem tiếp… »