Năm kia chú bảo "mày là đứa khá trong họ, có yêu ai thì cũng phải kiếm được người đẹp đẹp cho các em nó nhìn, dâu trưởng thì phải đảm đang, trong tháo ngoài vát để còn… "
Hô hô, chú cứ tưởng thằng cháu mình là thiên thần, muốn gì được nấy hay sao ấy, hô hô, con cái nhà người ta chứ đâu phải mấy cái linh kiện máy tính ngòai chợ mà muốn thế nào nhặt về thế ấy!
Ngày nhỏ con vẫn thường nhổ tóc sâu cho mẹ, tóc mẹ dầy và đen nên tóc sâu mẹ ít lắm, ngày đó con cứ thắc mắc sao chẳng thấy mẹ bảo chị ngồi nhổ tóc cho mẹ mà cứ phải là con, thằng con trai chân tay vụng về, chỉ giỏi mỗi nghịch và phá phách
Mẹ ơi! Tháng bảy rồi đấy mẹ biết không! Lại một mùa vu lan nữa đến. Thời gian trôi nhanh quá phải không mẹ! Sài Gòn dạo này mưa nhiều, không còn những cơn mưa bất chợt Xem tiếp… »
Khổ nhất là khâu ra đá, có những mùa đông buốt giá, đôi tay trần với làn da mỏng tanh, nó cầm vào khay đá nhúng vào chậu nước muối, nhúng lên nhúng xuống cho đến khi viên đá chịu chui ra ngoài…
Ngày học cấp 3: là Trang ngồi cạnh và luôn cầm tay nó mỗi khi nó kêu lạnh, rồi mùa hè đến hai bàn tay nó nóng ran lên, lại cần đôi bàn tay Trang làm mát. (Nhưng 1 năm sau đó Trang mất đi vì căn bệnh máu không đông, căn bệnh quái ác đã cướp đi khỏi nó một cô bạn dễ mến). Sự ra đi của Trang là một mất mát lớn đối với nó và tập thể lớp 10B năm ấy. Xem tiếp… »
Ra trường. Đi làm chỗ này chỗ nọ, chẳng có đồng nghiệp nữ nào thèm liếc. Soi gương thấy mình giống cái điện thoại đời cổ, vỏ xước phím lô, sóng chập chờn pin 1 vạch, thi thoảng lại sụt nguồn.
Năm mình học lớp một, mình xinh trai nhất lớp. Lúc này đã biết phân loại con trai và con gái. Nhưng khi đó với mình con gái vẫn là sinh vật rắc rối, thường xuyên khóc nhè và hay nhún chân khi hát tốp ca – ghét! Xem tiếp… »
Mình đã gặp một người trong vô số người tình cờ mình gặp trên mạng. Một người đáng để mình giao lưu và học hỏi, đủ để mình thực tập vốn tiếng Anh và đủ để mình có thể chia sẻ,… và không phải là người Việt Nam.
Mình, một người đàn bà đã có chồng và hai con xinh xắn.
Mình, một phụ nữ nhìn bề ngoài không có gì hấp dẫn nhưng cũng hơi có duyên. Xem tiếp… »
Dẫu sao chiếc lá vẫn rời cành như một tất yếu khi thu qua, đông tới. Nó bỗng liên tưởng, chợt thấy giống nó và anh.
Năm nay hè mát hơn hẳn mọi năm, khiến một đứa yêu mùa thu như nó chưa cảm nhận ngay được thu đang sang ngày một dịu dàng, đằm thắm, chỉ bất chợt xé lịch nhìn dòng chữ “Lập thu” mà thấy nao nao trong dạ. Nhớ lại ngày nó nhàn rỗi tản bộ quanh Hà Nội trong tiết trời mát mẻ dễ chịu, Xem tiếp… »
Có nhiều cách để nói lời chia tay, em đã chọn cách ít gây tổn thương cho anh nhất, anh cảm ơn em về điều đó. Nhưng vì thương hại anh mà em đã không nói sớm, phải chăng em không nhớ anh đã từng nói anh ghét nhất ai thương hại mình.
Vào một ngày em nói: "Anh à, dạo này em cảm thấy hơi mệt mỏi. Em nghĩ chúng mình nên tạm xa nhau một thời gian, mong anh hiểu cho em…".
Hắn tự nhủ, hắn có một tuần… Một tuần để thử ghét. Ghét em – cô bé kỳ lạ. Chỉ kỳ lạ thôi. Một tuần để tìm những gì đáng ghét trong em đủ để hắn rời xa em, và chung thủy với nàng. Một tuần…
Hắn bật lửa châm điếu thuốc đầu tiên trong ngày. Nàng gọi cho hắn. Rủ đi mua sắm. Nàng thích cùng hắn lang thang ngắm nghía mặc dù con mắt nghệ thuật của hắn chẳng bao giờ được nàng đánh giá cao Xem tiếp… »
Khi cái bạn có chỉ là con số Không – đồng nghĩa bạn phải bắt đầu lại từ đầu. Những gì đã qua có thể đầy tràn hạnh phúc nhưng hẳn cũng lắm nỗi buồn, rộn rã tiếng cười nhưng cũng nhiều nước mắt.
Có một bài thơ tình cờ đọc được trên tường lớp học từ hồi cấp 3 mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in. Bài thơ vô đề và không ký danh tác giả, tương tự như bao đoạn thơ khác Xem tiếp… »
Cứ nghĩ đến việc Cây xem Lá như một kẻ xa lạ sao thật khó khăn! Có lẽ Cây không biết Lá từng hạnh phúc thế nào khi biết mình có một chút đặc biệt, một chút gì khác hơn mọi người trong lòng Cây.
Lá vẫn cố không tin, nên đã hỏi lại để nghe điều đó từ chính Cây, mặc kệ Cây có cho là Lá thật vô duyên.
Cây im lặng, khó hiểu, cái im lặng đó đáng sợ lắm Cây biết không? Xem tiếp… »